logo-phapbao.org

Không thể nào tìm thấy được hạnh phúc nếu chúng ta không nhìn vào hiện thực mà chỉ biết đuổi theo ảo giác. Hiện thực không tốt đẹp cũng chẳng xấu xa gì cả. Vạn vật là như thế, không thể nào đúng với ý mình mong muốn là phải như thế. Quán thấy và chấp nhận điều ấy chính là một trong những chiếc chìa khoá mang lại hạnh phúc. - Đức Đạt Lai Lạt Ma

Bài đã đăng:

 
 
  • Hội quán thư pháp Thạch Thiện
 
 

Vào Một Ngày, Tôi Không Còn Nữa…

 

Vào một ngày,
Tôi không còn nữa,
Người ghét tôi,
Nhảy múa vui mừng

Người thương tôi

Nước mắt lưng tròng

pháp bảo 1

***

Ngày thứ hai
Thân thể tôi nằm sâu dưới long đất mẹ hướng về trời tây,
Người ghét tôi,
Nhìn nấm mộ của tôi
Niềm vui hiện rõ trên gương mặt
Người thương tôi
Chẳng nỡ quay đầu nhìn lần cuối.

Pháp bảo 2

***

Một năm sau
Thân thể của tôi đã rã tan
Nấm mộ của tôi mưa bay gió thổi
Người ghét tôi,
Lâu lâu trong buổi trà dư tửu hậu nhắc đến tên tôi,

Họ vẫn còn gương mặt buồn bực,
Người thương tôi
Khi đêm khuya vắng lặng
Khóc thầm rơi lệ tìm ai bày tỏ.

Pháp Bảo 3

***

Mười năm sau
Tôi không còn thân thể nữa
Chỉ còn lại một ít xương tàn.
Người ghét tôi,

Chỉ nhớ mơ hồ tên tôi
Họ đã quên mất gương mặt của tôi
Người yêu thương tôi nhất
Khi nhớ về tôi
Có chút trầm lặng
Cuộc sống dần dần làm phai mờ đi tất cả.

pháp bảo 4

***

Vài chục năm sau,
Nấm mộ của tôi mưa bay gió thổi đi rồi,
Chỉ còn một mảng hoang vu,

Người ghét tôi,
Đã quên tôi rồi,

Người yêu thương tôi nhất

Cũng tiếp bước đi vào nấm mộ

Đối với thế giới này
Tôi đã hoàn toàn trở thành hư vô.
Tôi phấn đấu cả đời,
Cũng không mang theo được nhành cây ngọn cỏ.
Cả cuộc đời mà tôi cố giữ,
Cũng không mang được một phần hư danh, vinh dự hão huyền nào.

Pháp bảo 5

***

Đời này,
Bất luận là giàu sang phú quý hay bần tiện nghèo nàn.

Cũng có một ngày phải đi đến bước cuối cùng của nó.

Đến kiếp sau,
Lại tuần hoàn như vậy,
Đời này của tôi
Uổng phí vô ích!
Tôi muốn khóc thật to,
Nhưng lại chẳng thành lời

Tôi muốn sám hối,
Thì lại quá muộn màng rồi!

pháp bảo 6

***

Sống cần có tấm lòng,
Không nên đem ánh mắt của người khác làm thước đo cho mình.

Yêu thương hận thù cũng chỉ tồn tại khi mình còn sống,
Mỗi ngày đều hạnh phúc thì tuyệt rồi.

Trong lòng trân quý những gì đáng trân quý,

Bao nhiêu phồn hoa,
Thoáng qua phút chốc,
Trăm năm sau,
Chỉ còn lại một nấm cát vàng.

Quán Như

(Dịch từ mp.weixin.qq.com)

 

 

 
Ý kiến bạn đọc