Chưa có thông tin tác giả

 
 
  • Hội quán thư pháp Thạch Thiện
 
 

Truyện Ngắn Trăm Chữ

 

HỒI HƯỚNG

Yêu nhau tha thiết những tưởng bên nhau suốt đời nào ngờ vô thường đến với chồng. Nàng làm tang trong đau khổ, thỉnh thầy cầu siêu còn yêu cầu:

– Chồng con bạc phước, mong thầy hồi hướng công đức riêng cho ảnh.

Thầy chỉ bóng đèn bảo:

– Con thắp bóng đèn này lên, một người hay nhiều người cùng hưởng nhưng ánh sáng nào có tăng giảm. Thầy biết con thương chồng nhưng biển trời thênh thang đừng tự trói mình trong hạn hẹp, chỉ thiệt mình thôi!

TỪ ĐÂU MÀ CÓ

Cô bé sinh ở xứ người nhưng tiếng Việt khá sõi nhờ học ở chùa. Trở về từ chùa cô bé hỏi:

– Ba ơi, phước và đức có gì khác nhau?

Ba cô bé giảng giải:

– Phước có thể ví như tiền của, tài sản… Đức như trí thông minh, sức khoẻ… phước có thể chia sẻ, nhưng đức thì không thể.

Cô bé lại hỏi:

– Vậy chứ phước đức từ đâu mà có?

– Phước đức hay không là kết quả từ suy nghĩ, nói năng và việc làm của mình mà ra.

BẤT DUNG GIAN

Thiên hạ có bốn cái bể cho muôn loài xài chung bao đời nay. Bỗng dưng con quái thú từ phương Đông thè lưỡi liếm láp rồi cát cứ lấy một bể. Nó gầm gừ đe nẹt:

– Bể này của tổ tiên tao, cấm tụi bay uống!

Muôn loài phẫn nộ nhưng không làm gì được vì nó to quá, nhưng trời bất dung gian! Từ xa một con khủng long thò đuôi xuống bể quẫy nước đùng đùng:

– Bể này của chung. Đứa nào muốn lấy làm của riêng thì hãy thử hàm thép của ta trước!

 CHỈ CÓ THÂN CHỦ

Con voi và con lừa cùng tranh ngôi bá chủ. Chúng cùng bộ hạ đấu đá ầm ĩ, không chừa bất cứ thủ đoạn nào… Các cụ phe ta cũng nhào vô bề hội đồng:

– Con voi phe ta! Ai bỏ phiếu cho con lừa là phản động.

Ngày con voi lên ngôi các cụ mừng như mở hội:

– Rồi đây con voi sẽ cho bọn địch biết tay!

Nào ngờ con voi đem cả bộ sậu sang địch mở tiệc, bắt tay làm ăn tưng bừng. Có người biết chuyện bèn nói:

– Không có thân ta hay thân địch, chỉ có thân lợi, thân chủ mà thôi.

 HỌC HÀNH

Thằng bé ốm tong, mang cặp mắt kiếng dày cộm trông có vẻ mệt mỏi:

– Mẹ cho con tiền ăn bánh mì, trưa con không về kịp vì phải học thêm môn lý, phụ đạo môn toán, học kèm tiếng Anh…

Mẹ nó nhìn thằng bé âu yếm và lo âu:

– Con có mệt lắm không? Mẹ thương con nhưng biết làm sao đây?

Ba nó nói:

– Thằng nhỏ chạy show học, nếu không vào lớp sẽ thua bạn và bị rắc rối với giáo viên của nó.

Các phụ huynh khác đồng thanh:

– Không phải học hành mà là học nó hành!

 BỆNH KHI GIÀU

Ở xứ nọ vốn đói nghèo, sau một thời gian dài rị mọ cuối cũng cũng khá đôi chút nhưng khổ nỗi vừa khá lên thì họ lao vào ăn nhậu vô hạn độ: bia, rượu chảy tràn như sông; ăn tất tật muôn loài thú; bày ra những trò chơi vô luân… Từ đó tự nhiên bao nhiêu bệnh hoạn xảy ra mà trước kia vốn ít khi thấy: ung thư, tiểu đường, béo phì, gout… Vị thần cai quản xứ ấy báo với Ngọc Hoàng. Ngài nói với chúng thần:

– Trẫm thương họ như con nhưng không làm gì được cho dù có thần lực. Họ phải tỉnh thức tự cứu lấy!

STEVEN N

(Báo Chánh Pháp số 47)

 
Ý kiến bạn đọc