• Sự bất hiếu ngọt ngào

    Đức Phật dạy: Tội lớn nhất của đời người là bất hiếu. Có những kẻ đánh đập, nhiếc mọc mẹ mình, có những kẻ bỏ đói, bỏ rét mẹ mình, có những kẻ xưng "bà" xưng "tôi" với mẹ mình như với một người qua đường, qua chợ... Tất cả những kẻ đó đều là kẻ có tội.

  • Thư gửi mẹ đẫm nước mắt của chàng trai 9X trường Xây dựng

    Mẹ ơi! Hôm nay là ngày của mẹ rồi, nhưng chắc mẹ không biết ngoài mùng 8/3 và 20/10 ra còn một “Mother’s day” như thế này nữa đâu mẹ nhỉ? Mẹ vẫn làm việc vất vả, lo lắng cho gia đình bé nhỏ, cho thằng con trai đang học xa trên thành phố với bao khó khăn, cám dỗ nó. Dù trong những ngày quan trọng với mẹ, con có mua hoa, mua quà tặng thì mẹ cũng sẽ cười rồi bảo: “Cha bố anh, tiền đâu mà vẽ”.

  • Mẹ và con gái

    Tôi đã khám phá ra rằng Ngày lễ Mẹ không chỉ là ngày chủ nhật nào đó của tháng Năm, mà là mọi ngày trong cuộc đời khi ta có một người mẹ yêu thương bên cạnh mình.

  • Những clip hay về Mẹ

    “Những ai chưa có hiếu với mẹ thì hãy tỉnh giấc, đừng để là quá muộn. Có hiếu là khi mẹ còn sống, còn khi mẹ đã mất, hãy để mẹ yên vui nơi thiên đường…” là món quà ý nghĩa cho tất cả chúng ta.

  • Kẹo gừng của mẹ

    Nhớ những ngày còn bé, để giúp con gái chống chọi với cơn ho và cũng là để “dụ” con gái chịu khó đến nhà trẻ, mẹ hay nấu một ít kẹo gừng.

  • Những vết sẹo

    Chính vết sẹo này cháu mới không bao giờ quên được! Và cháu tự hào về nó, tự hào vì mẹ cháu đã không chịu buông tay

  • Mẹ tôi

    Mẹ ru câu hát tang tình Ru sương bạc trắng ru tình nước non Mẹ tôi như tấm lòng son Hóa thân là Phật nuôi con một đời Đêm rằm vẳng tiếng chuông rơi Câu kinh mõ tụng như lời mẹ ru Tôi ngồi nhớ mẹ thiên thu.

  • Giải mã tình yêu của mẹ

    Như Đức Phật có dạy có bốn chữ Hiếu trong kinh: tiểu hiếu, đại hiếu, chân hiếu, cận–viễn hiếu. “Hạnh Hiếu tức Hạnh Phật” Gốc rễ của cách làm người là ta phải biết bổn phận hiếu thảo với cha mẹ. Bởi vì cha mẹ chính là trời đất, cha mẹ là Sư trưởng, cha mẹ cũng là chư Phật. Nếu như quý vị không có cha mẹ thì quý vị sẽ không có được thân thể này, mà không có thân thể này thì quý vị sẽ không bao giờ thành Phật. Cho nên quý vị muốn thành Phật thì trước tiên phải hiếu thảo với cha mẹ.

  • Bon, Kiu và Mẹ

    Đúng như Galileo đã nói: “Chúng ta không thể dạy bảo cho ai bất cứ điều gì, chúng ta chỉ có thể giúp họ phát hiện ra những gì còn tiềm ẩn trong họ.”

  • Mẹ đã làm tất cả cho con chưa?

    Con thương yêu! Khi gần đến lần sinh nhật thứ 18 và con đã sắp tốt nghiệp trung học, mẹ bỗng thấy lòng mình ngập tràn những tình cảm vui buồn lẫn lộn.

  • Thư gửi mẹ của đứa con xa nhà

    Hà Nội mùa này trời đã vào thu rồi mẹ ạ. Chỉ không biết miền Trung nắng gió của con, mảnh đất đang gồng mình để vượt qua mùa mưa bão có mạnh mẽ hay không?

  • Bàn tay của mẹ, bài học của con

    Đó là đôi bàn tay nhăn nheo và đầy những vết bầm đen. Những vết bầm làm đau nhức đến nỗi người mẹ đã rùng mình khi được lau bằng nước.

  • Mẹ – Người kỹ sư tâm hồn

    Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình có cha, có mẹ có chị và hai em gái. Mẹ tôi là một cô giáo nghiêm túc và giàu lòng yêu nghề. Mẹ đã trở thành thần tượng của tôi về nếp sống của một nhà giáo. Khi nói về người thầy, tôi thường nghĩ về Mẹ tôi.

  • Giọt nước mắt của cha

    Hôm đó, tôi đi học về trễ hơn mọi bữa, trời đã nhập nhoạng tối. Cha đứng đợi ở cửa, quát: “Đi đâu giờ này mới về?”. Tôi lí nhí đáp: “Dạ, con đi học thêm!”. “Không học thêm học thiếc gì hết! Bỏ cửa bỏ nhà, không dọn dẹp nấu nướng; heo cá gà vịt không ai cho ăn”, vừa nói, cha vừa rút cây roi giắt trên vách, quất liên tiếp vào mình tôi. “Kể từ ngày mai, không được đi học gì hết! Học nè, học nè, học nè!”, mỗi từ học là một roi. Tôi đau quắn người, đưa tay ra đỡ.

  • Mùa thu viết cho Mẹ

    Cứ mỗi mùa thu đến, lá vàng rụng đầy trên sân, trên lòng đường, dù ở bất cứ nơi nào lòng con luôn nghĩ về mẹ. "Mẹ là lọn mía ngọt ngào, mẹ là nải chuối buồng cau". Một nhà sư từng viết như thế khi nói về người mẹ. Với con, mẹ là không chỉ là lọn mía, nải chuối buồng cau, mẹ là Tiên, Là Phật, Là Đấng Tối Cao duy nhất của đời con.

  • Con cảm ơn mẹ

    Con cảm ơn mẹ vì mẹ đã mang nặng đẻ đau sinh con ra, đã cho con cuộc sống trên cõi đời này. Con cảm ơn mẹ vì mẹ đã cho con giấc ngủ êm đềm với lời ru ầu ơ ngọt ngào có cánh cò bay lả bay la. Con cảm ơn mẹ vì mẹ đã giữ chặt tay con trong lần đầu tiên con chập chững biết đi và đỡ con dậy mỗi khi con vấp ngã.

  • Mẹ ơi, con đã về!

    Tiếng chim ríu rít bên sân chùa, ánh nắng vàng cuối hạ chiếu vào những chồi lá xanh tươi, làm cho cảnh vật càng thêm lung linh màu sắc. Những bông hoa phượng cũng nhẹ nhàng xếp cánh, mùa hạ rón rén lùi vào không gian yên lặng, nhường bước cho mùa thu sắp đến. Những ngày này, lòng tôi cứ mênh mang một nỗi buồn, một nỗi nhớ da diết và nhẩm tính đã bao mùa Vu lan trên ngực áo cài đóa hoa hồng trắng, màu trắng đơn côi, màu trắng buồn.

  • Phút cuối

    Con chạy đến mẹ khi trời giữa khuya và bằng chuyến xe ôm. Con chạy vào bệnh viện bằng lối cấp cứu. Con đứng ngoài vườn cây đến khi vai đẫm hơi sương và khi ấy có cô y tá đi thăm bệnh nhân và con chạy vào ôm mẹ. Mẹ vẫn thương tất cả các con của mẹ. Con ôm chặt lấy mẹ và mắt mẹ không mở nhưng biết con đến. Mẹ cười, mẹ thong thả vuốt mái tóc, ngửi mùi thơm từ tóc con. Mẹ nói nho nhỏ : “ Mẹ yêu con lắm con ơi …Mẹ mệt lắm rồi…5g20 sáng rồi đó con…Mẹ mệt thật rồi các con à. Con gái ở bên mẹ. Mẹ mệt… Mẹ cười…

  • Gánh chuối chợ làng xa

    Con nhớ ngày xưa Vườn nhà nhiều chuối Chuối trổ chín quày Mẹ đem bán chợ làng xa. Mẹ rọc kỷ phơi khô từng cọng chuối Thắt võng ru con Kẽo kẹt tiếng ơi ... à ! Con lớn lên trong lời ru của mẹ Bước vào đời xuôi ngược vạn đường mây Tóc mẹ trắng cho xanh hồn con trẻ Mẹ ưu tư lo lắng những đêm ngày.

  • Cha mẹ là lối về

    Đức Phật dạy có 4 cách để báo đáp Cho cha mẹ có đức tin Cho cha mẹ có giới Cho cha mẹ có lòng bố thí Cho cha mẹ có điều kiện phát sinh Trí Tuệ

  • Chỉ là bài viết về mẹ thôi!

    Mẹ tôi là một kiểu người lam lũ, ở chợ đời không thiếu những người lam lũ hơn mẹ tôi, nhưng với tôi, mẹ vẫn lam lũ hơn tất cả. Hồi đó, trong kí ức của tôi: mẹ là người luôn tìm một cái gì đó rẻ hơn, rẻ nhất để mua, một bắp cải muối đã vón lên đầy váng vẫn còn ăn được, một buổi chiều 30 tết để mua 2 chậu hoa vạn thọ là “hàng ế” chờ người ta vứt đi để rẻ hơn… cốt để đỡ đần gia đình, dành dụm tiền cho con ăn học.

  • Cuộc đời của mẹ

    Tiền! Mỗi lần nhớ đến tiền mẹ tôi cảm thấy lo sợ, buồn bã. Gia đình nghèo, con đông thiếu trước hụt sau, lại phải chi tiêu nhều việc : tiền học cho thằng Hai, con Hương bị sanh non tháng bệnh hoạn thuốc men hoài, thằng Út thì phải cung cấp sữa mỗi ngày vì bị suy dinh dưỡng …

  • Mẹ! Con đã về – Mỹ Dung

    Một sáng sớm, trở về quê hương, Về trong câu hát âm vang đất trời Ru hời ru, cho ta ngọt bùi, ấm áp ân tình xa xôi Một con kênh, một bờ ao xanh, Hàng tre lưu luyến, từng chiều hai đứa Hỡi cánh diều tuổi thơ hôm ấy đâu còn.

  • Mẹ, điện thoại và kinh Phật

    Sớm nay mẹ gọi điện lên hỏi thăm sức khỏe hai chị em, dặn dò đủ thứ. Đúng là “con dù lớn vẫn là con của mẹ”, mẹ lúc nào cũng xem những đứa con của mình nhỏ bé như những đứa trẻ. Đó là mẹ đang điện bằng chiếc điện thoại mà chúng tôi mua cho mẹ cuối năm rồi. Ở nhà ai cũng có điện thoại cầm tay, chỉ riêng mẹ là chưa, hơn nữa điện thoại bàn ở nhà hay bị hư, mẹ có điện thoại riêng vẫn dễ liên lạc hơn.

  • Cây cổ thụ

    Rồi một ngày nọ trời bắt đầu vào Thu, cây cổ thụ toàn thân chuyển lá. Tôi vẫn ngắm mà lòng vẫn nghẹn ngào, thương cho thân cây, thương cho màu lá ngày nào xanh tươi khỏe mạnh. Thế rồi từng chiếc lại rơi, lượn trên không trung một vẽ thê lương vàng úa. Mẹ ơi, con không dám nhìn những đường gân cuộn tròn trên gò má Mẹ xanh xao, con không dám nhìn từng bước đi của Mẹ yếu dần! Con không dám vì con rất sợ, nỗi sợ này thật không nói thành câu…!

  • Bồ Tát Quán Thế Âm trong lòng mẹ tôi

    Sau này tôi nghe Mẹ tôi kể rất nhiều về những mẩu chuyện thiện ác nhân quả báo ứng, những câu chuyện này thời ấu thơ mẹ tôi nghe bà ngoại kể, vì thế mẹ thường nói với chúng tôi: “Phàm làm việc gì phải ngay thẳng vô tư, làm hết lòng bằng chính lương tâm của mình. Đừng bao giờ cho rằng người khác không biết việc của mình làm, tuy rằng có thể họ không biết, nhưng Đức Quán Thế Âm Bồ Tát biết”.

  • Còn một chỗ để trở về

    Tôi bỏ mẹ mà đi tu từ khi mới vừa học xong mẫu giáo. Ngày đó tôi không còn hình dung ra thế nào. Chỉ còn chút ám ảnh mơ hồ là giọt nước mắt lấp lánh trên khuôn mặt nặng buồn của mẹ; là tiếng mẹ tôi

  • Hứa cùng mẹ

    Gánh hàng rong nặng trĩu níu vai gầy Mẹ chống chọi giữa bão đời ập đến Thay thế cha mẹ đắp xây vận mệnh Hướng con mình tìm anh sáng đường đi

  • Mẹ và tiếng mưa đêm

    - Tội nghiệp. Một người mẹ không bình thường. Có thời gian Lan không cho ai đến nhà vì mặc cảm có người mẹ bệnh tâm thần. Hoàn cảnh của hai mẹ con Lan cũng tội. Nhưng dù sao… còn mẹ là một điều diễm phúc nhất trên đời. Chứ như Ngân, bây giờ muốn gọi một tiếng mẹ cũng không còn để gọi…

  • Dâng Mẹ – Thích Thiện Mỹ

    Bao năm rồi, con lưu lạc ngàn phương Con nhớ mẹ bao canh trường khắc khoải Ơn dưỡng dục mẹ ơi sao kể xiết Công sinh thành con nghĩ lòng quặn đau

  • Nhớ về người

    Vốn nỗi nhớ thương đã tiềm ẩn trong tôi, bỗng có một lần tôi nghe Thầy giảng về chữ hiếu và có đọc một bài thơ, nói về tâm trạng của một người con đi xuất gia phải sống xa mẹ. Khi nghe xong tôi xét thấy sao giống với tâm trạng của mình quá, thế là tôi mượn cuốn sách của Thầy để chép lại và viết một lá thư gởi về tặng mẹ tôi.

  • Người Mẹ Điên

    Có một số trẻ em được sinh ra nhưng chẳng may bị khuyết tật hoặc bạo bệnh. Những em may mắn hơn thì vẫn được cha, mẹ nuôi nấng. Những em còn lại thì bị bỏ rơi... Nếu chúng ta là những đứa trẻ bị bỏ rơi thì chúng ta hẳn sẽ rất buồn và đành chấp nhận vì chúng ta không có sự lựa chọn khác. Ngược lại, thì chúng ta sẽ là những đứa trẻ hạnh phúc nhất.

  • Mẹ, con đường đi học

    Ví dầu cầu ván đóng đinh Cầu tre lắt lẻo gập ghềnh khó đi Khó đi mẹ dắt con đi Con đi trường học, mẹ đi trường đời Mẹ không chỉ dắt tôi đi qua cầu tre lắt lẻo. Tôi còn nhớ con đường từ nhà đến trường ngày đó, mẹ phải bồng tôi qua những khúc quanh hoa mắc cỡ mọc đầy. Ngày đó tôi mới vào lớp 1…

  • Chiều ơi !

    Mẹ ơi! - Cô thì thầm: Con chắp tay cầu nguyện Đức Phật cho mẹ, cho con, cho tất cả mọi người còn bị nghiệp chướng trầm luân, sớm được thoát khỏi cái vòng tròn trong sáu nẽo quẩn quanh. Con mong cho mẹ con mình sẽ được gặp nhau, nhưng không phải gặp nhau trong vòng hệ lụy như ngoại, như mẹ, như con… đã gặp.

  • Cha

    Hình bóng ấy khắc sâu Sống bao năm bể dâu Vươn mình như núi Thái Trầm tịch tựa hạt châu.

  • Trái tim của mẹ

    Ngày xưa, có một cậu bé ở với mẹ trong một túp lều ven rừng. Ngày ngày cậu đi vào rừng hái củi bán để nuôi mẹ. Mẹ cậu ở nhà nấu cơm, vá áo, chăm sóc những luống rau. Hai mẹ con sống nghèo nàn hẩm hút, nhưng không kém vẻ đầm ấm, bởi vì tình thương của mẹ vốn đã là điều kiện cần và đủ cho một con người.

Trang 1 of 2 :  1 2