Chưa có thông tin tác giả

 
 
  • Hội quán thư pháp Thạch Thiện
 
 

Mẹ – Tiễn người đi

 

Một sớm tinh sương bình minh gọi

Tiếng chim thất thiểu giữa đoạn trường

Tiếng khóc ngẹn ngào chừng quặng thắt

Người đi mang vạn nỗi niềm thương.

Quê hương in hình bóng mẹ tôi

Từ thưở nằm nôi réo gọi đời

Ấp ủ qua từng trang lúa chín

Nuôi mầm sống vững giữa chiến chinh.

Vượt ngàn núi non mẹ đến đây

Con tạ trời cao cùng đất này

Cho mẹ sinh con, nuôi con lớn

Tình thương núi Thái chắc gì sờn.

Thời gian vội vàng cướp tuổi xanh

Dẫu biết lá kia sẽ xa cành

Đêm nay sương buông sao giá lạnh

Giật mình con khóc Mẹ giữa canh.

Mẹ đã đi vào lòng nước non

Mẹ ơi trái tim mẹ vẫn còn

Giòng sữa ngọt ngào vẫn tuôn chảy

Núi cao ơn Mẹ mãi không mòn.

                                 Tâm Quang Hạnh

 

 
Ý kiến bạn đọc
Tin cùng chủ đề