• Hội quán thư pháp Thạch Thiện
 
 

Lời vàng Phật dạy – Phẩm Hỷ Ái

 

hy-ai-phapbao.org1

Chuyên tâm làm những việc không đáng làm, nhác tu những điều cần tu, bỏ việc lành

mà chạy theo dục lạc, người như thế dù có hâm mộ kẻ khác đã cố gắng thành công, cũng

chỉ là hâm mộ suông.

210

Chớ kết giao với người đáng ưa, chớ kết giao với người không đáng ưa.

Không gặp được người thương yêu là khổ, gặp người cừu oán cũng khổ.

211

Thế nên chớ đắm yêu, vì đắm yêu bị biệt ly là khổ.

Nếu không còn những niệm yêu ghét thì không điều gì ràng buộc được.

212

Từ hỷ ái sinh lo, từ hỷ ái sinh sợ; xa lìa hết hỷ ái, chẳng còn lo sợ gì.

213

Từ tham ái sinh lo, từ tham ái sinh sợ; xa lìa hết tham ái, chẳng còn lo sợ gì.

214

Từ tham dục sinh lo, từ tham dục sinh sợ; xa lìa hết tham dục, chẳng còn lo sợ gì

215

Từ lạc dục sinh lo, từ lạc dục sinh sợ; xa lìa hết lạc dục, chẳng còn lo sợ gì.

216

Từ ái dục sinh lo, từ ái dục sinh sợ; xa lìa hết ái dục, chẳng còn lo sợ gì

217

Đầy đủ giới hạnh và chánh kiến, an trú Chánh pháp,

rõ lý chơn thường, viên mãn các công hạnh, ấy mới là người đáng ái mộ.

218

Khát cầu pháp ly ngôn, sung mãn tâm cứu xét, không đắm mê dục lạc, ấy là bậc thượng lưu.

219-220

Người khách ly hương lâu ngày, từ phương xa trở về an ổn,

được bà con thân hữu đón mừng như thế nào, thì người tạo phước nghiệp cũng vậy,

khi từ cõi đời này sang cõi đời khác, phước nghiệp của họ là kẻ thân hữu đón mừng họ.

Hình ảnh Ban Biên Tập

 
Ý kiến bạn đọc