Chưa có thông tin tác giả

 
 
  • Hội quán thư pháp Thạch Thiện
 
 

Huế của mùa Hạ

 

Hồng Bích

          Huế với tháng Bảy nóng bỏng gió Lào dường như đã trở về tìm kiếm lại chính mình. Vừa ngó đầu ra khỏi hiên rộng là cảm nhận ngay một Huế thiêm thiếp ngủ, hàng trăm năm của những vương triều ghi dấu lại, hàng chục năm của một mối tình đầu các sinh viên để lại cho Huế.

          Vô khối những mái đầu điểm bạc về Huế là chỉ nhớ hồi ấy, hồi kia mình đã để lại cho cô này, anh khác những bài thơ vụng dại bằng thứ mực mang nhãn Trường Sơn. Nhạc sĩ Quốc Bảo, tác giả của Em về tinh khôi từng nói rằng, đau tình ở đâu không biết, chứ ở Huế là đau trọn kiếp không giải thoát nổi.

          Chớ có đến Huế để yêu vào mùa Hạ, rồi sẽ phải khóc vào mùa Đông, khi những cơn mưa dầm lê thê trên mái thành cổ kéo nỗi buồn như đi đến trọn kiếp. Thế Huế của mùa Hạ mà có ai nghe.

          Vô số gốc thông già ở Nam Giao, chùa Từ Hiếu, vườn trong lăng Minh Mạng chịu trận những “thợ yêu” khắc lên những chữ cái mang tên cặp tình nhân. Bây giờ, nhờ quả táo cắn dở của Hãng Apple, những ký hiệu tình yêu được tung lên Facebook, lấp lánh những yêu thương trên màn hình iPad, nên các cặp tình nhân đến Huế không còn hành hạ, ghi dấu cuộc tình vĩ đại trên thân lão thông già.

          Chỉ có thế thôi mà đã thấy Huế như yên tĩnh, không bị đánh thức bởi các tuyên ngôn tình yêu trên cây cối, trên tường di tích hay mặt bàn cà phê. Mọi thứ đều khẽ khàng, tâm hồn như chùng xuống ngắm những đèn hoa sen nhè nhẹ đung đưa mỗi góc phố, cửa nhà.

          Mùa Vu lan chưa đến, tấp vô chợ An Cựu đã bạt ngàn sen trắng. Nhích thêm chút vào gian hàng ăn uống, những hũ mắm tôm chua đỏ ối, biểu tượng của ẩm thực Huế, đã được các mệ ý tứ dọn đi, bàn ăn của khách ngào ngạt thức chay làm từ mì căn, từ sen và nấm. Ngoài phố, những con phố trung tâm nhất như Lê Lợi, Trần Hưng Đạo đều lóng lánh đèn màu bằng giấy bóng.

          Người dân Huế quen tự làm vài đôi đèn như thế treo trước cửa suốt từ mùa lễ Phật Đản đến hết Rằm Trung thu. Đến tận ngày cuối cùng của tháng Tám, họ mới gỡ xuống đem cất. Bước ra đường, tài xế taxi nhỏ nhẹ mời dự các lớp thiền ở chùa hay ở Trung tâm Văn hóa Phật giáo Liễu quán. Những người bán rong đưa cho khách chiếc quạt giấy làm cầu kỳ nhưng có màu tím nâu giản dị, khác hẳn thứ quạt xanh đỏ mùa Festival.

          Huế lạ thế, cầu kỳ và chi tiết đến thế. Vào Hạ, Huế thấm đẫm chất thiền. Dù Huế đầy phượng, chẳng ai gọi Huế là thành phố hoa phượng, Huế màu nâu, thứ màu của những vương triều qua thời vang bóng, của mái chùa bạc, của cánh cửa xưa cũ chủ nhân không đủ sức đặt lên một lớp sơn son thếp vàng nữa.

          Mùa Vu lan gần đến, mùa cúng cô hồn bốn phương cũng cận kề. Đó là một việc trọng của mỗi người Huế. Bao cuộc binh lửa giữa nhà Nguyễn và Tây Sơn, trận chiến Mậu Thân đã để lại cho Huế một linh hồn sầu muộn.

          Tất cả cần được hóa giải trong một mùa lễ bằng sự thiền tịnh để sau đó Thu qua, Đông tàn, người Huế mới có thể khởi sự một mùa Xuân mới với niềm tin về những điều tốt đẹp. Bởi vậy mới thấy Huế của mùa Hạ không phải mùa hoa phượng đỏ, Huế màu nâu thiền từ tận trong tâm!

Theo: Doanh nhân Sài Gòn

Nguồn: phattuvietnam.net

 
Ý kiến bạn đọc